Trở về từ chuyến đi bụi, thân tôi mang bệnh lậu, và cho đến tận bây giờ tôi vẫn không dám tin vào sự thật, một thằng trai tân vẫn mắc bệnh lậu.

 

Chuyện xảy ra vào hơn 1 năm trở về trước, khi ấy tôi 25. Ở cái tuổi không còn nói là quá trẻ để rong chơi, nhưng tôi hơn đám bạn ở chỗ chưa vướng bận chuyện gia đình nên vẫn có điều kiện để chiều chuộng cái ham muốn đi phượt, đi bụi của mình. Và chuyến đi lần đó là lần đi bụi định mệnh.

Tôi rong chơi, mải miết tìm kiếm cái đẹp lạ ở những miền đất lạ và rồi tâm hồn bị nhốt lại ở cái đẹp đến hoang xơ của một người con gái vùng sương mù. Từng có những chuyến đi bụi nên tôi hiểu những rung động với cái đẹp lạ có thể chỉ là cảm nắng. Nhưng lần này khác, trái tim tôi đã thổn thức trước người con gái ấy mất rồi. Nhất là khi được biết, em là người bản địa nhưng hiện đang đi làm ở Hà Nội nên tôi lấy làm vui và hi vọng về mối quan hệ bền lâu.

Trước những rung động trái tim, và những hối thúc của thời gian, tôi và em lao vào nhau như tiếc rẻ từng phút giây đi qua. Nhưng không phải là kiểu quan hệ gái trai đâu ạ. Giới hạn mà chúng tôi dừng lại chỉ là những nụ hôn và cái ôm siết chặt. Tôi và em chia tay trong hẹn ước về cuộc hội ngộ tại Hà Nội.

Trở về Hà Nội, tôi bắt đầu thấy những bất thường ở miệng. Toàn thân mệt nhoài, ê ẩm, và bắt đầu cảm nhận những sơn đau họng, đặc biệt là khi nuốt nước bọt. Trong khoang miền xuất hiện những màn trẳng như trẻ con bị cam.. Dù rằng không quá bất tiện nhưng đầu óc tôi không lúc nào rời khỏi được những ám ảnh về hien tuong cua benh lau ở miệng.

Vì những triệu chứng lạ, e ngại đang gặp vấn đề về ấy nên tôi chưa đủ dũng khí để đi tìm gặp em. Tôi lấy lí do công việc trì trì hoãn cuộc gặp. Suốt những ngày sau đấy, tôi và em vẫn nói chuyện và em luôn tỏ ý muốn đến tìm gặp tôi. Nhưng thật sự tôi không thể gặp em trong tình trạng này được.

Những ngày sau đấy,hiện tượng càng nặng hơn trong khi tôi đã uống nhiều thuốc mà không thuyên giảm. Đi xet nghiem benh lau, có kết quả rồi những tôi vẫn không thể tin mình đã bị mắc bệnh. Khi trả kết quả bác sĩ nhìn tôi với ánh mắt e ngại, tôi cũng thử tưởng tượng nhưng quả thực kết quả nằm ngoài sức tưởng tượng. Bác sĩ cho biết tôi mắc bệnh lậu ở miệng.Tôi cố nhớ nhưng vẫn không thể hiểu bệnh lậu lây qua những con đường nào? Tôi nào đã có quan hệ tình dục với ai. Bất giác tôi nhớ đến em, liệu rằng tôi có bị lây bệnh lậu qua đường miệng như bác sĩ nói hay không.

Bước thấp bước cao trên đường, tôi không giấu nổi những thất vọng và lo sợ nếu như tôi thật sự lây bệnh lậu từ em. Tôi quyết tâm hẹn gặp em để làm giải tỏa thắc mắc trong lòng của mình. Nhưng quả thực khi gặp được em rồi, tôi không thể nào mở lời để hỏi thẳng em. Mà những suy nghĩ còn lại trong tôi vẫn chỉ là ngờ hoặc, vẫn hi vọng em không bị mắc bệnh lậu.

Những lần gặp sau, em vẫn thản nhiên và không hề hay biết điều gì, chỉ tỏ ra nghi hoặc vì khi bên nhau chúng tôi không còn những cử chỉ thân mật nhưu trước nữa. Cuối cùng vẫn là em chủ động trước, em khóc và hỏi lí do vì sau, đang lúc tranh cãi tôi cũng buột miệng trách móc em, và gán tội em đã lây bệnh lậu sang tôi.

Thái độ của em làm tôi sốc hoàn toàn, em không hề hay biết bệnh lậu là gì, và thẳng thắn tuyên  bố, nếu nghi ngờ em sẽ đi khám. Em theo tôi đi xét nghiệm bệnh lậu. Suốt khoảng thời gian ngồi chờ kết quả chúng tôi không nói với nhau lời nào, chỉ có em là đang run lên từng hồi. 2 đứa ngồi nghe bác sĩ nói về những biến chứng nguy hại của bệnh, tôi thấy người em lạnh toát, và dường như không ngồi đứng vững nổi trên đôi chân của mình. Đến đây tôi biết rằng em cũng không hề biết bệnh lậu là gì, và có mắc bệnh, em cũng chỉ là một người vì vô tình mắc bệnh, vì không biết bệnh lậu là gì nên mới lây bệnh sang tôi. Cầm tờ giấy kết quả mắc bệnh lậu mãn tính, em khóc đến không thể khóc thêm được nữa. Em không nói gì, chỉ im lặng và nhìm vào khoảng không bằng ánh mắt vô vọng. Tôi ôm em vào lòng mà vỗ về và trách sao ông trời giỏi đùa giỡn với chúng tôi đến vậy.

Em đã mắc bệnh lậu mãn tính vậy mà suốt thời gian qua không hề hay biết, chắc hẳn em cũng đã phải chịu rất nhiều phiền toái do bệnh gây ra. Vô tình lây bệnh sang người khác, chắc hẳn người đau hơn cả là em. Tôi biết mình không thể bỏ em vào lúc này, càng không có lí do để trách em vì đã lây bệnh sang tôi.

Được điều trị tích cực tại phòng khám đa khoa Bảo Anh, chúng tôi đã được chữa khỏi bệnh lậu. Nhưng cũng từ hồi biết mắc bệnh đến nay, em đã ít cười, sống thu mình. Tôi không biết phải cần bao nhiêu thời gian để em có thể hiểu em không hề có lỗi. Chúng tôi mắc bệnh đều là vì không may mắn. Càng hi vọng em sẽ hiểu được, bệnh lậu đã là quá khứ, và từ đây chúng tôi sẽ làm lại, yêu thương nhiều hơn và cùng nhau bước đi những bước tiếp của cuộc đời.

Bạn cũng vậy, bị mắc bệnh lậu vì bất kỳ lí do nào, đừng vội nản lòng. Cho nhau cơ hội, việc đầu tiên là chữa trị khỏi bệnh lậu, và sớm quay về cuộc sống hằng ngày.